Châu Á: Rút vốn, giảm giá và mất giá

Thị trường tài chính Châu Á trong 3 tháng qua đã thực sự chao đảo, rung chuyển bởi tuyên bố từ bên kia bờ Đại Tây Dương: “Nước Mỹ sẽ dần thu hẹp QE3” của Chủ tịch FED, ông Ben Bernanke vào ngày 2.5 vừa qua. Sự mất giá của đồng tiền đã xuất hiện ở một loạt quốc gia thuộc tốp đầu của Châu Á như Ấn Độ khoảng 15%, Indonesia 6,5%, Malaysia  3,5%…

Các số liệu công bố gần đây đã phản ánh sự mất cân đối nghiêm trọng giữa dòng tiền vào – ra tại các nền kinh tế tốp đầu của Châu Á. Viện Đầu tư BlackRock cho hay, trong 3 tháng qua đã có 44 tỉ USD đã rời khỏi TTCK và trái phiếu, trong khi đó chỉ có 7,6 tỉ USD tiền đầu tư được đưa vào.

Như vậy, các quốc gia có tốc độ tăng trưởng cao ở Châu Á đang đứng trước nguy cơ và thử thách lớn kể từ cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới năm 2008 trở lại đây.

Để làm sáng tỏ hơn về nguyên nhân của hiện tượng rút vốn kể trên, chúng ta cần hiểu sâu hơn về kinh tế thế giới trong giai đoạn hiện nay.

Thứ nhất, đặc trưng của kinh tế thế giới hiện nay là sự phát triển không đều giữa các quốc gia, các nền kinh tế và các khu vực kinh tế. Sau khủng hoảng kinh tế thế giới năm 2008 đến nay, thế giới chứng kiến sự “trì trệ” của các quốc gia có nền kinh tế phát triển, cụ thể: Chủ tịch FED, ông Ben Bernanke từng thừa nhận vào năm 2010 là kinh tế Mỹ “u ám” và “u ám một cách bất thường”; nước Nhật “vật lộn” với đồng yen tăng giá “khủng khiếp”, có lúc đạt đỉnh 75 yen/USD và “vô địch” thế giới về tỉ lệ nợ công với mức 200%/GDP; Châu Âu “lao đao” sau 3 năm chống đỡ “bão” nợ công.

Trong khi đó đa số các nước Châu Á mà Trung Quốc là đại diện, sau khủng hoảng lại có sự phát triển tương đối thành công, tốc độ tăng trưởng liên tục ở mức cao (từ 8,5-9,5%/năm) trong nhiều năm liền và GDP của Trung Quốc đến quý III/2010 đã vượt Nhật Bản chiếm vị trí thứ 2 thế giới sau Mỹ.

Do vậy, sau giai đoạn tăng trưởng cao, ổn định, Châu Á bước vào ngưỡng của khó khăn cũng là điều bình thường và cần có sự chủ động đón nhận nếu không muốn khó khăn hơn nữa. Điều cần thiết bây giờ là tìm nguồn vốn (không hề rẻ như trước đây) để đưa vào nền kinh tế nếu không muốn bị “sốc” về tăng trưởng.

Châu Á: Rút vốn, giảm giá và mất giá
Thứ hai, kinh tế Mỹ vẫn ảnh hưởng lớn đến kinh tế thế giới, đồng USD vẫn chưa thể bị thay thế. Kinh tế Mỹ trong những năm qua tuy tốc độ tăng trưởng chưa được như kỳ vọng (từ 1,5-2,5%/năm), không bằng kinh tế Trung Quốc nhưng vẫn hơn hẳn kinh tế Nhật Bản và khu vực Eurozone.

Chỉ với tuyên bố về khả năng thu hẹp QE3 với trọng tâm giảm tiền mua trái phiếu (có khả năng từ 85 tỉ USD xuống còn 75 tỉ USD) đã làm “rung chuyển” toàn bộ hệ thống tài chính – tiền tệ các nước tốp đầu Châu Á. Điều này chứng tỏ sự phụ thuộc vào đồng USD của các nước Châu Á không chỉ trong giai đoạn trước đây mà cả giai đoạn sau này.

Thứ ba, sự phụ thuộc lẫn nhau giữa các nền kinh tế trên thế giới ngày càng sâu và chặt chẽ. Diễn biến tiền tệ trong 3 tháng qua nhận thấy kinh tế Mỹ không chỉ là câu chuyện của nước Mỹ, mà còn là vấn đề của nhiều nền kinh tế, của nhiều khu vực kinh tế khác.

Thông qua cách phản ứng nhạy cảm, tức thời của hệ thống tài chính – tiền tệ Châu Á đối với thông điệp về khả năng thu hẹp QE3 của ông Ben Bernanke cho thấy, Châu Á hiện nay rất cần kinh tế Mỹ. Nhưng Châu Á hiểu rằng cơ hội sử dụng vốn rẻ sẽ giảm dần, áp lực về thanh khoản sẽ tăng lên và Châu Á cũng cần hiểu rằng kinh tế Mỹ (có thể cả Nhật Bản và Châu Âu) phục hồi là cơ hội lớn đưa kinh tế toàn cầu tăng trưởng và Châu Á cũng có lợi trong xu thế đó.

Thứ tư, nguy cơ khủng hoảng tài chính – tiền tệ trong phạm vi một số quốc gia Châu Á là có thật. Kinh tế phát triển theo chu kỳ, theo quy luật đó là thực tế, do vậy nếu xuất hiện nguy cơ khủng hoảng tài chính – tiền tệ trong phạm vi một số quốc gia Châu Á cũng chưa phải là điều tồi tệ nhất. Điều này thể hiện qua tốc độ tăng trưởng đã giảm sút (GDP của Trung Quốc giảm từ 9,5 xuống 7,5%), đồng tiền nhiều quốc gia đã giảm mạnh (Ấn Độ và Indonesia).

Hiện đã có những lo ngại về sự tái hiện của cuộc khủng hoảng tài chính năm 1997 tại các quốc gia Đông Nam Á. Tuy nhiên, với gần 7.000 tỉ USD dự trữ ngoại tệ của Châu Á, tỉ giá hối đoái linh hoạt hơn, sự minh bạch trong kinh tế tốt hơn và cuối cùng khả năng “chống lưng” của Nhật Bản đối với các nước Châu Á… là những cơ sở quan trọng tin tưởng rằng kịch bản khủng hoảng tài chính năm 1997 là khó lặp lại. Song muốn đón nhận những cơ hội và khắc phục những tác động xấu có thể đến, không có cách nào khác Châu Á cần cải cách.

Theo Báo Lao Động

Bạn nên đọc

Vàng SJC tăng 80.000 đồng mỗi lượng, lên ngưỡng 36,55 triệu đồng

Khách hàng đang giao dịch vàng miếng. (Ảnh: PV/Vietnam+) Giá vàng miếng SJC bật tăng …

%d bloggers like this: